Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Tấm gương sáng của người cha cùng đọc lại tàn tật.

Tài trải lòng cùng tôi

Tấm gương sáng của người cha tàn tật

Nhờ tiện tặn. Nhưng nhờ 2 đứa con học giỏi đã trở thành động lực để tui vượt qua thảy nỗi đau”. Lúc bà Trà còn sống. Chủ toạ UBND xã Thủy Phù. Rồi tui may mắn được “trời thương” khi cưới được một cô vợ vừa đẹp người. Mỗi ngày. Bên trong căn nhà tuềnh toàng.

Mái nhà thủng lỗ chỗ do ảnh hưởng của cơn bão số 10 làm vỡ mấy tấm tôn còn chưa được thay. Sau một cơn sốt nặng thì chân trái của ông Thành bắt đầu teo dần lại và bị liệt. Tay không lành lẽ. Nói về hoàn cảnh của mấy cha con ông Thành.

Ông Thành ngậm ngùi. Bác làm sao xoay xở?”. Ông Thành ái ngại tâm tình về thế cục khốn khổ của mình. Tài xế xe tải đã bị TAND huyện Phú Vang xử phạt 3 năm 6 tháng tù về tội “Vi phạm quy định giao thông đường bộ”.

Đẹp nết. Học sinh Trường THPT Phú Bài. Sau khi ông Thành dắt chiếc xe máy “tự chế” 3 bánh đi làm thì hai người con của ông Thành là Ngô Thị Lệ Hằng (18 tuổi. Bà Ngô Thị Ngọc. Tụi em dành dụm để mua sách vở và công cụ học tập cho niên học mới”.

Vất vả. “Từ ngày mẹ mấy đứa mất. Nhưng những người bị tật nguyền. Số tiền này. Hai em đều đạt học trò giỏi của nhà trường và nhận nhiều học bổng “học sinh nghèo vượt khó học giỏi”. Thương người cha tật nguyền suốt ngày lặn lội mưu sinh nên Hằng và Tài đã gắng phấn đấu học tập. Hướng ánh mắt xa xăm ra cánh đồng trước mặt. 7 triệu đồng/tháng. Sau khi vợ mất.

Cực khổ không biết nói bao lăm cho hết. Tôi hỏi: “Thế tiền học phí cho 2 cháu. Đi lại khó khăn nhưng vẫn đi làm kiếm tiền nuôi tụi em nên kỳ nghỉ hè mới rồi.

Nói: “Gia đình thuộc hộ nghèo hơn 10 năm nay của xã nên học phí của mấy đứa cũng được miễn giảm. Ông Thành thở dài. Chị Bùi Thị Chi Mai (bà con với ông Thành) chở theo con trai là cháu Ngô Viết Hải (5 tuổi) cùng vợ ông Thành là bà Lê Thị Trà đã không may bị một chiếc xe tải tông phải làm cháu Hải tử vong tại chỗ.

Hoài bão của tui đều không thể thực hiện vì chân. Ấy thế mà bà ấy bỏ “ra đi” sớm quá…”.

Nhưng nỗi đau sau vụ tai nạn ấy vẫn còn dai dẳng đối với gia đình ông Thành.

“Thấy cha tật nguyền. Suốt những niên học qua. Không phải là người bỏ đi chú à. Bà còn đi làm thuê làm mướn khắp nơi để kiếm tiền nuôi các con ăn học.

Lại thức dậy quét dọn nhà cửa mới đến trường. Trong một lần đi tảo phần. Lớp 10). Men theo con đường đất đỏ ghồ ghề.

Tháng 12/2012. Cho biết: Trên địa bàn xã Thủy Phù vẫn còn nhiều hoàn cảnh khó khăn. Vì chân bị thua. Giọng ông Thành nghẹn lại. Là con đầu trong gia đình có 7 anh em. Có cuộc sống nghèo túng lại nghị lực vượt lên chính mình và nuôi con học giỏi như ông Thành là trường hợp đặc biệt của xã. Lúc nào có thì trả…”. Tui một thân một mình sống cảnh “gà trống nuôi con”.

Cộng với 180 ngàn đồng bạc trợ cấp cho người khuyết tật nên cũng đủ cho mấy cha con ông Thành cơm cháo qua ngày. Bà Trà được người nhà đưa lên Bệnh viện TW Huế cấp cứu nhưng cũng không qua khỏi.

Còn mấy khoản khác tui đều vay cả. Em và chị Hằng đã lên thị trấn Phú Bài xin giúp việc ở một quán cơm và được trả công gần 3 triệu đồng. Chúng tôi về thăm nhà ông Thành vào một chiều đầu tháng 10. Sức khỏe yếu nên ông Thành đành bán hết ruộng rồi xin vào làm ở một xưởng mộc tại Khu công nghiệp Phú Bài với đồng lương ít ỏi 1.

Ngoài 2 sào ruộng phần. Chia tay chúng tôi. Ông Thành rưng rưng nước mắt.

Tâm sự: “Mình tàn nhưng mình không phế. Học lớp 12) và Ngô Viết Thái Tài (16 tuổi. Năm lên 1 tuổi. Mình còn sức lực thì còn phải vậy để nuôi các con để hy vọng sau này chúng nó sẽ trở nên người hữu dụng cho xã hội… Tui chỉ có niềm mong mỏi như rứa thôi”.

Hai cha con ông Thành. “Bao mong ước.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét