” Của một cậu học trò lớp 10 vốn có mang tiếng hư trong trường
Thấy thầy không nói gì, cậu học sinh hư hỏng kia tiếp kiến “được nước” lớn tiếng giữa sân trường chửi thầy Tánh là “Thằng mất dậy!. Thế nhưng, ở cả hai cấp xét xử sơ thẩm và phúc án, phần thua kiện vẫn là thầy.
Lòng yêu nghề, nhớ trường, thương lớp, nhớ tiếng nói của các em học sinh đã thôi thúc thầy rời xa Đà Lạt đi tìm công lý ở các cơ quan Trung ương ngoài Thủ đô. Tòa này đã hủy cả hai bản án sơ thẩm, phúc án, giao hồ sơ vụ án cho TAND TP Đà Lạt xét xử sơ thẩm lại.
Căn do là do trước đó nhà trường đã đuổi việc thầy Lê Cao Tánh không đúng quy định của luật pháp. Còn ít tiền dành dụm được sau nhiều năm làm thầy, chiếc xe gắn máy “cà tàng” là tài sản lớn nhất của ông giáo nghèo nay trở thành công cụ “dìu” thầy vượt trên 1.
Ngày 27/9/2011, TAND Tối cao đã có quyết định giám đốc thẩm vụ án “tranh chấp kỷ luật sa thải” của ông Tánh. Thầy Tánh cố lơ đi và kiên nhẫn chịu đựng, trong lòng nghĩ khi hết giờ học sẽ đề nghị học sinh này ở lại viết tường trình làm rõ tình đầu. 200km ra đất Bắc đi đòi công lý. Năm 2007, lúc đó ông Lê Cao Tánh đang dạy hai môn tại Trường THPT bán công Nguyễn Du Đà Lạt là Ngữ văn và Giáo dục công dân.
Trong giờ ra chơi, thầy đang đi ở sân trường thì nghe tiếng gọi từ phía sau “Tánh… Tánh… Tánh!.
Không lâu sau, thầy Tánh phải nhận quyết định kỷ luật số 03/QĐ-KL, ngày 2/6/2007 của Trường THPT bán công Nguyễn Du Đà Lạt, với hình thức sa thải. Trong lúc mọi người đã biết tới ông Tánh với nhân cách là vị trạng sư hơn là một người thầy lỡ vận, thì tháng tháng 6/2011, VKSND Tối cao đã có quyết định kháng nghị, yêu cầu Tòa cần lao TAND vô thượng đưa vụ án ra xét xử giám đốc thẩm theo hướng hủy hai bản án sơ thẩm, phúc án.
Ngày 17/9/2013 vừa qua, TAND TP Đà Lạt đã mở phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ “Kiện quyết định xử lý kỷ luật cần lao theo hình thức sa thải”, tòa tuyên ông Lê Cao Tánh toàn thắng. ”. Theo VKSND vô thượng, hành vi tát học trò của ông Tánh chỉ có thể bị xử lý kỷ luật cần lao bằng hình thức khiển trách hoặc kéo dài hạn nâng lương (theo khoản 1a Điều 84 Bộ luật cần lao) hay chuyển công việc khác trong hạn tối đa sáu tháng (theo khoản 1b Điều 84 Bộ luật Lao động).
Khắc Lịch. Vậy là sau nhiều năm nặng nhọc đi tìm công lý, rút cục ông giáo nghèo bị đuổi dạy oan sai đã được các cơ quan thực thi luật pháp đền đáp xứng đáng.
TAND TP Đà Lạt vừa cho biết, đã tuyên hủy quyết định sa thải ông Lê Cao Tánh của Trường THPT bán công Nguyễn Du Đà Lạt (nay là Trường THCS Nguyễn Du Đà Lạt), buộc trường này nhận ông Tánh trở lại làm việc; phải tính sổ cho ông Tánh 231,847 triệu đồng, khôi phục lại mọi chế độ bảo hiểm cho ông Tánh theo đúng quy định.
Đặt chân ra Hà Nội, việc làm trước nhất của thầy Tánh là viết đơn xin Giám đốc thẩm bản án, tiếp đó là đi kêu oan ở Văn phòng tiếp dân Trung ương Đảng, khi thì sang Văn phòng Chính phủ, lúc tới trụ Sở Bộ Giáo dục và Đào tạo.
“Bước đường cùng”, cùng bất đắc dĩ thầy Tánh đành phải nhờ vào sự can thiệp của tòa án. Lần này thì chẳng thể nhẫn nhục chịu đựng hơn được nữa, thầy Tánh đề nghị học trò này lên phòng hội đồng nhà trường làm việc.
Trường THCS Nguyễn Du Đà Lạt phải đền bù cho ông Lê Cao Tánh trên 230 triệu đồng. Và rồi một cái tát vào mặt cậu học sinh cá biệt kia đã xảy ra trong lúc thầy không giữ được bình tĩnh vì bị xúc phạm đến phẩm giá, danh dự ngay giữa sân trường.
Biết mình bị đuổi việc oan, với cây bút và lá đơn, thầy Tánh cậy nhờ tất thảy vào các cơ quan chức năng địa phương để đòi lại công bằng, lẽ phải, nhưng câu trả lời mà người thầy nghèo sa cơ lỡ vận nhận được từ họ là “bác đơn” hoặc “không có căn cứ” giải quyết. Ngoài ra, trường này còn phải công khai xin lỗi nạn nhân trên báo chí địa phương và trung ương, đài PTTH Lâm Đồng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét