Du khách sung sướng với tuyết thì có tội gì mà? “Họ trong những trang phục chẳng thể yên ấm hơn
Tôi nhớ mấy năm trước nhiệt độ xuống thấp. Gia đình bạn nếu ở gần thị trấn thì buôn bán. Sa Pa là điểm du lịch nức tiếng lâu nay.
Chuyện thế này: Một công ty giày dép cử viên chức khảo sát thị trường sang châu Phi. Điều này chắc nhiều người đã rõ. Họ muốn nhiều hơn thế. Bạn còn trẻ. Vì nó là luận điểm quan trọng trong cả bài viết của bạn lẫn của tôi. Hãy biến cái khắc nghiệt của tuyết thành đặc sản của quê bạn. Vì tuyết đâu có rơi? Tuyết ở Sa Pa chắc chắn là quang cảnh hiếm có.
Vì chính họ mới là từng lớp mang lại nhiều ích nhất (từ vô hình đến hữu hình). Như một bạn đọc nào đó đã có ý kiến: giá bạn đặt tựa đề bài viết là “mẹ ơi chú ý đàn bò.
Mong lôi cuốn thật nhiều du khách. Văn minh hiểu biết thường làm người ta bao dung và rộng lượng hơn đó bạn.
Cười nói rôm rả. Có nhẽ bạn không nhận ra nhưng chính bạn cũng đang vô cảm với xung quanh. Thậm chí họ muốn tuyết phủ quanh năm trên chuồng bò của mẹ cơ; họ muốn biến ngôi làng của mẹ thành “thiên đường tuyết”. Tôi thắc mắc: Có phải thật sự bạn Cao Đào Viết sinh ra và lớn lên ở Sa Pa? Có thật bạn là sinh viên báo chí? Đây không phải là tiến công cá nhân chủ nghĩa.
Hạnh phúc vô tận khi chứng kiến những bông tuyết vô tình đang phủ trắng lên căn nhà của mẹ; họ chụp ảnh và họ thỏa mãn. Người dân Sa Pa đưa trâu đi tránh rét - Ảnh: Khánh Vân Tuyết rơi thì ai có lợi? Chắc phải nhắc thêm cho bạn Cao Đào Viết lần nữa rằng Sa Pa là điểm du lịch suýt nữa và lừng danh.
Thay vì bỏ thời gian viết những dòng than thân trách phận và lên án du khách thì hãy nghĩ cách để họ tiêu tiền ở xứ sở của bạn nhiều hơn. Người nổi danh nào đó đã nói: nếu bạn tươi cười cả trần giới sẽ cùng cười với bạn. Tuyết làm cho quang cảnh Sa Pa vốn đẹp nay càng thêm lãng mạn và cuốn hút vì lạ lẫm. Bạn thấy cay đắng khi các bạn cùng lứa với bạn chợt lãng mạn cầu cho tuyết rơi thêm nữa.
Xem thêm: Khách du lịch thú nghịch tuyết - Ảnh: Nam Hồng Lá thư gởi mẹ của bạn Cao Đào Viết khiến tôi nhớ đến câu chuyện về marketing khá nức danh.
Quốc gia nào cũng mong trở nên thiên đường du lịch. Tôi thấy một bạn trẻ đang ghen tức với những hạnh phúc của người ngoài. Chưa có bất kỳ sản phẩm giày dép của bất cứ công ty nào… Vấn đề là trong cùng một bối cảnh. Học báo chí. Bạn có biết rằng du lịch chính là ngành công nghiệp không khói.
Tôi nói thật. Nếu than khóc. Qua những dòng chữ. Đây chỉ là một đoạn trích trong thảy bài viết rất hằn học. Khó chịu và cay nghiệt của bạn.
Bạn kết án những du khách kia là vô cảm. Người này đi và về báo cáo: châu Phi chẳng thể là thị trường cho giày dép
Người thứ hai về mỏng: châu Phi là một thị trường hết sức tiềm năng. Bạn sẽ phải khóc than một mình. Vừa được tiếp xúc với những người ít nhiều có văn minh và hiểu biết. Tuyết rơi có thật là thảm họa? Không phải là người sinh sống ở xứ lạnh. Bạn Cao Đào Viết - người sinh trưởng ở Sa Pa. Nhưng thôi. Blogger sống và làm việc tại TP. Sa Pa là nơi độc nhất ở Việt Nam thỉnh thoảng lại được trời ban cho ít tuyết.
Tình cảnh và khả năng cũng chỉ cho phép bạn đến đó. Tôi không muốn trách bạn hơn nữa. Mong bạn thay đổi nghĩ suy và chúc gia đình bạn may mắn. Tôi thấy một bạn trẻ thiếu bao dung và kém hiểu biết. Ai tìm thấy thời cơ và ai chỉ nhìn thấy khó khăn? Quay lại với sự kiện tuyết rơi ở Sa Pa. Nhưng chừng ấy là chưa đủ đâu mẹ ạ.
Nhưng tôi biết rằng thời tiết có tuyết rơi không phải là thời tiết hà khắc nhất đối với con người hay nông phẩm cũng như gia súc. Vậy hãy tận dụng lợi thế này của quê hương bạn. Ở sâu ở xa thì làm homestay. Mong bạn đừng buồn. Được ăn học đến nơi đến chốn - mà lại không nhìn làm bộ làm tịch đẹp cũng như thế mạnh của quê hương bạn thì thật là phí tiền ăn học.
Tuyết sẽ còn rơi nữa” thì có nhẽ bạn đã nhận được nhiều cảm thông hơn. HCM. Phạm Quy * Bài viết diễn đạt văn phong và góc nhìn của tác giả. Làm du lịch bạn vừa có dịp kiếm tiền. Vì càng rét càng tuyết rơi người ta càng kéo đến với quê bạn.
Trâu bò Sa Pa chết khá nhiều mà cũng chả phải do tuyết rơi. Trâu bò chết vì rét hãy làm trâu bò gác bếp. Chỉ có bạn là chưa biết. Là thợ thủ công. Chả ai đi dép cả. Ở đó người ta toàn đi chân trần. Công ty lại cử người thứ hai đi.
Gia đình bạn thay vì chịu rét mướt với nghề nông hãy tìm thời cơ chuyển sang làm dịch vụ liên hệ đến du lịch. Tôi hỏi hai câu hỏi này. Không thể mở nhà máy. Quan yếu hơn. Thành nơi mà học có thể thoải mãi đi đến - xem - cười và chụp ảnh”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét