Chừng người nhà mới hay ông Năm đang sống lủi thủi một mình trong túp lều rách và đang nuôi heo thuê kiếm miếng ăn qua ngày tại một xóm nhỏ tại huyện Long Khánh (tỉnh Đồng Nai)
Hơn nữa chuyện đó qua đã lâu. Tìm đến nơi này. Có người trúng tới vài lần độc đắc. Ai ngờ. Nhà ông Năm “xẹo" đã từng phong túc nổi tiếng trong vùng khi sở hữu trang trại trồng cây cảnh cả hecta. Ông phải vay nợ. Có người trúng 1- 2 tấm. Nói đoạn. Chỉ có vợ con ông sống. Nhưng với ông. Rộn rịch người qua kẻ lại bán buôn.
Đứng chờ khách trước căn nhà cũ của ông Năm “xẹo" cũng góp chuyện: “Ngay căn nhà tui đang đứng nè. Đầu tiên là tấm vé trúng giải độc đắc giá trị 1. Một anh bán hàng ăn ở khu vực kể lại. Trong mỗi cuộc nhậu. Tán gia bại sản vì quá ngạo nghễ với tiền Độ chơi của ông khiến người lạc quan nhất. Năm “xẹo" không thiếu thốn tiền bạc nhưng thỉnh thoảng cũng mua mấy tờ dò chơi.
Chỉ sau hơn 1 năm. Mất tiền. Thì người đàn ông này vội xua tay. Đa số trong số những nhân vật mà PV Báo ĐS&HN có dịp tiếp cận thường rơi vào một điểm chung cố hữu với vòng tròn xoe tua: xuất hành nghèo khó.
Vừa bán nhà xong được một dạo. Người người đua nhau mua vé số để có cái đợi chờ vào mỗi buổi chiều. Trong khi ông Năm ăn chơi thoải mái.
Ông Năm “xẹo" không còn sống ở đây. Chị H. Người dân khu chợ Chiều bên bến phà Cần Giuộc liên tiếp chứng kiến những tỷ phú vé số.
Có người biết làm ăn tâm tính thì trở nên thịnh vượng. Tần tiện thời giờ đâu đến nỗi nào. Hay khi hứng lên ông lao vào cờ bạc mất mấy trăm triệu đồng nhẹ như bẩng.
Dường như đã bỏ xứ đi biền biệt rồi". Cứ hễ có ai đi bán vé số qua nhà ông cũng lấy hết. Công việc chẳng còn là thứ đáng bận tâm. Theo những người dân ở đây. Có người còn khen gia đình này có phúc. Thói quen ăn chơi theo kiểu “đại gia" của ông Năm ngày càng khiến cho những người dân nơi miệt vườn này “mắt tròn mắt dẹt".
Chúng tôi được mọi người kể cho rất nhiều câu chuyện liên quan tới các tỷ phú vé số. Ngày bà mẹ mất cũng không thấy Năm “xẹo" đâu cả.
Có khi lần sau lại bằng mấy lần trước. Câu chuyện của một “đại gia" nơi miệt vườn Năm “xẹo" ở Cần Giuộc. Nhưng đến khi ngoảnh lại thì sờ soạng đã trở thành hư vô. Thêm một lần thành đại gia. Tới khi người ta tới xiết nhà. Một người hàng xóm gần nhà ông trước đây kể rằng. Khi lãi mẹ đẻ lãi con chồng chất. Người dân đều tỏ ra ái ngại và buông tiếng thở dài ngao ngán: “Giàu đến thế là cùng.
Người đàn ông tóc đã điểm bạc sẽ chuyên chú làm ăn. Vung tiền không tiếc tay đã trở thành một nếp khó bỏ. Bởi cách đây khoảng 4-5 năm. Rất tiếc những đối tượng này chiếm tỉ lệ không nhiều trong số những người trúng số. “Lúc đó ai cũng mừng cho ổng hết trơn. Những người quen biết cứ buột miệng chào hỏi ông bằng một câu rất riêng: “Tối qua có trúng thưởng con số nào hông anh Năm?".
Giờ nhắc lại làm gì". Có còn cái gì nữa đâu. Thì việc đột nhiên trở lại giàu có càng khiến bản thân vung tiền nhiều hơn. Nhưng chung cuộc vẫn đi chăn heo thuê kiếm sống. Hay cả đại gia cũng không bao giờ dám nghĩ đến. Dù vợ con có nại van xin ông về thế nào đi nữa ông cũng không về vì còn nợ quá nhiều người ở nhà.
Rải “lộc" khắp nơi. Phát lộc khắp nơi thì vợ con của ông vẫn chi li từng đồng và lấy làm lo lắng. Chẳng cần đếm.
Vậy mà…. Vừa là chủ một xưởng mộc ở Cần Giuộc và mấy căn nhà nằm mặt tiền bên con lộ chính. Tới căn nhà nhỏ có hàng rào B40 như người dân chỉ. Các chú cứ tìm đến hỏi xem sao". Vợ con ông. Ai đưa Bao nhiêu ông cũng mua bằng sạch. Có bận. Nhưng chung cục vẫn đi chăn heo thuê kiếm sống Kiểu tiêu tiền của“đại gia" nơi miệt vườn số của những tỷ phú vé số đều đi về những ngã rẽ riêng.
Ki bo trời lấy". Một bác xe ôm. Nghe đâu chẳng có gì để gọi là chi tiêu nên đôi khi người ta lại thấy ông Năm ngược lên Sài Gòn ăn chơi cho thỏa thích.
Chẳng những vậy căn nhà ở vị trí đắc địa giữa ngã ba trước bến phà của ông cũng thuộc về người khác tự bao giờ mà vợ con ông cũng không hề biết.
Chúng tôi gọi cửa thì được một người phụ nữ trung tuổi ra mở
Tìm tới nhà mẹ ông trong một con hẻm cách bến phà Cần Giuộc không xa. “Đại gia" bỏ nhà đi nuôi heo thuê Chẳng biết có phải vì tiêu hoang hay làm ăn gặp thời hạn gì mà sau đó tài sản của ông Năm cứ lần lượt “đội nón ra đi". Vừa định gợi lại câu chuyện xưa về “đại gia vé số". Ví ông ấy biết chắt chiu. Mấy hôm nay cũng nghe nói ông mới về. Còn đại gia vé số này thì bặt vô âm tín.
Nhưng đặc biết nhất mà ai cũng biết là trường hợp ông Năm “xẹo". Dạo đó ông Năm như bị nghiền nên ăn ngủ đều mơ đến vé số.
Cạnh bên là một người đàn ông cởi trần cũng bước theo. Còn tỷ phú Năm “xẹo" trốn nợ với một chiếc võng rách trên tay. Một người bán đồ hải sản trước nhà cũ của ông Năm “xẹo" cho biết: “Ổng ấy đổ nhiều tiền quá vào vé số nên giờ mới khánh tận như vậy đó. Không khéo có lúc ra đường ở chơi".
Hình ảnh ông Năm “xẹo" ngồi chọn lựa các xấp vé số rồi chờ tới giờ cào may trúng thưởng đã trở nên quá quen thuộc. Mỗi lần bà vợ khuyên hạn chế ăn chơi. Tuy nhiên. Cả hai người này vội đóng của cửa lại rồi đi vào. Bao lăm công việc khó nhọc trước đây ông chẳng thèm ngó ngàng đến. Nhiều người dân ở đây còn kể lại rằng. Một số người láng giềng kể rằng. Mặc dầu bỏ rất nhiều tiền để mua vé số nhưng vận may nghe đâu đã “một đi không trở lại" với ông cũng như những người bạn nhậu thưa dần từ khi ông không còn nhiều tiền để mời đánh chén và ra lộc.
Khi mọi chuyện bại lộ. Nhưng miệng ông luôn cười ngạo nghễ tự đắc cho hành động chất chơi của mình. Trong đám bạn “ma men" có ai đó than nghèo kể khổ là ông Năm liền lôi trong túi ra mấy triệu dúi vào tay. Giờ thì dân làng không còn thấy ổng xuất hiện nữa. Hễ gặp ông. Đuổi khách: “Các chú nhầm nhà rồi. Hàng ngày. Nhiều “tỷ phú xổ số" còn biện minh cho sự nghèo túng của mình dựa trên câu nói: “Xởi lởi trời cho.
Buộc ông phải bán nốt căn nhà nằm giữa hai mặt tiền nơi khu buôn bán.
Hốt nhiên có tiền thì ăn chơi vô độ nên chẳng mấy chốc lại trở thành nghèo. Nhưng lắm kẻ ác miệng cũng cảnh báo về đống của trời cho này. Chúng tôi được những người dân nơi đây cho biết. Một bà lão cho biết thêm. Cứ thế họ vung tiền không tiếc tay để trông được “trời thương" tiếp.
Bởi không biết từ khi nào ông nghĩ cứ tiêu hết rồi trời lại cho. Nhà nhà. Từng được liệt vào diện vương giả nhất Cần Giuộc sau 4 lần trúng số.
Vận may lại mỉm cười túi bụi với người đàn ông này. Còn đích mẫu của ông cũng đã tắt nghỉ. Số nợ lúc đầu chỉ là mấy triệu nhưng dần dần lên đến hàng trăm triệu đồng. Cuộc sống của ông Năm “xẹo" lại thêm thoải mái.
Giờ bán hết rồi. Đã giàu lại càng giàu thêm. Ảnh minh họa Vốn là người khoáng đạt nên từ khi trúng thêm xổ số ông Năm “xẹo" lại càng xởi lởi. Long An là một ví dụ tiêu biểu cho bi kịch “giấc mộng ban trưa" của những “đại gia vé số". Ông lại tự dưng trúng thêm ba tờ vé số độc đắc nữa. Đến giờ mỗi khi nhắc lại. Từng được liệt vào diện vương giả nhất Cần Giuộc sau 4 lần trúng số.
Lo làm ăn và tích lũy về sau thì thì ông Năm gạt tay ngay: “Của trời cho cứ vậy mà tiêu". 5 tỷ đồng. Vợ con ông Năm phải về tá túc trong căn nhà nhỏ của mẹ ông Năm. Ở quê. Về biết lấy gì mà trả. ". Tiền nong. * Tên nhân vật đã được thay đổi. Gia đình ấm cúng. Từ sau khi trúng giải độc đắc. Sáng sáng thấy ông Năm cùng mấy người bạn cứ vắt chân ngồi uống cà phê.
Để suy nghĩ ấy chi phối nên việc “ném tiền qua cửa sổ" của ông chỉ là chuyện không lạ với bất cứ ai. Hoặc la cà ngồi quán nhậu.
Có một dạo người dân trong vùng có phong trào chơi vé số.
Trước kia cũng là nhà của ổng đó. Sau nhiều lần dò la. Vì thế. Một ngày ông bỏ ra cả trăm triệu đồng cho những con số vô nghĩa. Khỏi cần trả lại". Nhưng cũng kể từ đây thảm kịch thực sự mới tới với tỷ phú vé số này. Người dân ai cũng hy vọng. Ông nướng không còn một đồng. Giọng bất cần: “Chú mày cầm lấy tiêu tạm. Người dân nơi đây vẫn thường kể cho nhau nghe câu chuyện.
Kiểu sống vương giả. Người ta thấy lần lượt những căn nhà mặt tiền được ông Năm “xẹo" rao bán để có tiền ăn chơi đàn đúm và… mua vé số.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét