Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Xu hướng Người Nhật lừng danh thế giới về lòng hàm ân - VnExpress.

Nhưng có thể nhiều bạn ở Việt Nam chỉ nhớ Tạ Quang Bửu khi tình cờ vào đọc sách thư viện, Lê Văn Thiêm đã từng đoạt một giải thưởng nào đó hay hoàng gia Tùng chắc chắn là một người lừng danh… Người Nhật không đi giảng đạo đức suông cho người khác, tôi nghĩ cái mấu chốt của họ là kết hợp đạo đức với lợi ích vật chất trong một tầm nhìn dài hạn và hàm ân người khác không chỉ là vấn đề đạo đức mà chính là một tầm nhìn dài hạn. Ông  Ito Junichi, CEO của World Link Japan từng nhận xét thế này về người Việt: “Một điều có thể thấy là người Việt Nam thường khinh những người cần lao bộ hạ như thợ hàn, công nhân lao động, công nhân xí nghiệp.

Trong cuộc vận động đăng cai Olympic mới rồi, nước Nhật đã thắng.

Hardwork và ý thức phục vụ thì ai cũng biết là nó có ích cho người làm doanh nghiệp, nhất là có ích cho khách hàng. Xem thêm:   Cách kiếm tiền nhanh nhất: làm ăn chân thật    Vysa  (Osaka, Nhật Bản)  san sớt những bài viết của bạn về đời sống tầng lớp  tại đây.

Họ thắng vì đã làm an tâm IOC về việc có thể kiểm soát được tình hình nhà máy điện Fukushima, vì họ có đủ tiềm năng tài chính tổ chức Olympic, vì họ có nền thể thao sạch (chưa từng một lần có vận khích lệ bị phát hiện dính Doping).

Tôi còn nhớ hình ảnh các cô gái Nhật giơ cao tấm biển “To our friend around the world, thank you for your support” ( Xin cảm ơn tất tật sự ủng hộ của các bạn khắp nơi trên thế giới dành cho chúng tôi ) và chạy quanh sân vận động sau khi quán quân World Cup bóng đá nữ để cảm ơn thế giới đã viện trợ họ trong những năm thiên tai. Còn nhớ năm ngoái, một năm sau thảm họa địa chấn, 500 em nhỏ từ vùng đất bị sóng thần tàn phá đã cùng nhau hát bài “Arigato” để tri ân thế giới, một hình ảnh giàu tính giáo dục và nhân văn.

” Về người Nhật, ông cho rằng: “Ở Tokyo, trường đại học nổi danh nhất là Đại học Tokyo. Điều mấu chốt mà Larry Senn nhắc đến trong cuốn sách best seller “Up the Mood Elevator” không phải là sự vui vẻ hay sự thâm uyên. Thế giới không quên Newton, Einstein, Gauss.

Mà là yếu tố ý thức giúp con người sống tốt nhất, hạnh phúc nhất và lòng biết ơn (grateful). Tôi chợt nghĩ một tí về lịch sử, về nền hòa bình mà những Nguyễn Văn Thạc, Đặng Thùy Trâm… đã ngã xuống với mơ ước có được nó. Ý của ông, người trẻ trong từng lớp Việt Nam không biết trân trọng đóng góp cho tầng lớp của những người cần lao bộ hạ.

Họ phải qua mọi việc từ dưới lên trên trước khi muốn trở thành sếp. Họ phải học cần lao bằng tuỳ thuộc. Tôi còn nhớ người sáng lập Toyota cũng từng nói "Bí quyết của tôi là Hardwork (làm việc hết mình), Lòng biết ơn và tinh thần phục vụ". Nhiều người trẻ chỉ thích làm trong những văn phòng thuận lợi, nhà có điều hòa. Bên cạnh đó họ muốn Olympic sẽ mang lại niềm tin, giấc mơ cho những đứa trẻ vượt qua thảm họa sóng thần kinh khủng hai năm trước… Nhưng với tôi, điều ý nghĩa nhất cho dù không phải quan yếu nhất với IOC là họ muốn tổ chức một sự kiện đặc biệt để tri ân thế giới, tri ân những nước đã viện trợ họ trong lúc khó khăn.

Nhưng các sinh viên ở trường này nếu có đến làm cho công ty tàu hỏa của thành phố thì việc trước hết họ phải làm là thu dọn nhà vệ sinh, cắt vé.

Còn tại sao lại là lòng hàm ơn khi mà nhiều người vẫn giàu nhờ thực chất giáo giở, bản tính chạy theo lợi nhuận mà quên đi rất nhiều thứ, thì có nhẽ không phải ai cũng hiểu. Theo tự vị Oxford, lòng biết ơn (hay sự trân trọng) là cảm giác chịu ơn ai đó khi người ta đối xử tốt với mình hoặc làm những gì mình nhờ vả.

Trong lúc vẻ vang, họ không quên hai tiếng cảm ơn. Theo tôi, việc người trẻ không trọng những người lao động tuỳ thuộc là tội lỗi rất lớn của xã hội”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét