Không dừng lại để lắng tai, tôi nổi khùng với bọn trẻ và nói rằng tôi rất bực mình
Cô bé lặng lẽ trở về phòng, ở đó một mình cho tới khi ra ngoài để chúc tôi ngủ ngon và một lần nữa xin lỗi về sai lầm của mình. Con gái tôi lắng nghe một cách ngượng, hoàn toàn không núm để tự bảo vệ mình nhưng nỗi buồn hằn rõ trên khuân mặt.
Và hiện, nó được cắt vụn ra thành nhiều mảnh. Một đôi giờ sau đó, khi tôi chuẩn bị đi ngủ thì tôi thấy ở trên giường mình một chiếc gối nhỏ xinh được làm từ những mảnh vải cắt ra từ tấm chăn với dòng chữ "Con yêu mẹ".
Hiện nay, tôi bày chiếc gối trên giường của tôi với niềm tự hào vô hạn và sử dụng nó như một vật nhắc nhở tôi rằng không có gì trên thế giới này vĩ đại hơn tình yêu của một đứa trẻ.
Cho tới ngày bữa nay, tôi vẫn rơi nước mắt khi nghĩ về phản ứng của mình và cảm thấy đớn đau vì đã làm như vậy. Bên cạnh đó là một lời xin lỗi được viết ra giấy.
Sau một ngày dài làm việc khó nhọc, tôi chỉ âu yếm chúng qua loa và sau đó tôi để ý thấy vật liệu mà con gái tôi đã sử dụng là một chiếc chăn con trẻ được phối màu rất đẹp mà tôi phải khó khăn lắm mới mua được. Chính tôi sau đó đã thẹn thùng đến phòng của cô bé và nói lời xin lỗi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét