Không chỉ là nhà văn hóa học, Giáo sư cũng song song còn là nhà ngôn ngữ học, ông nghĩ sao về chướng ngại này? Một số báo viết rằng “người rừng không giao dịch được” hay “không quen giao tiếp”, tôi cho như vậy là chưa đúng
Chấm dứt câu chuyện, Giáo sư muốn san sẻ gì với những người đang quan hoài đến vấn đề của “người rừng”? Trước tất thảy mọi sự kiện, tôi mong mọi người nên tĩnh tâm và xem xét nó từ nhiều góc độ. Trong khi đó, cuộc sống trong rừng rất nghèo nàn, chỉ dừng lại ở mức tồn tại, hết ngày này đến ngày khác chỉ vật lộn để kiếm ăn, để không bị đói khát, bệnh tật. Vì nếu đứa bé một đôi tuổi bị bỏ vào rừng và chỉ có một mình trong vòng 40 năm như vậy thì mới thì mới xảy ra tình trạng không biết nói.
Giờ, trong khi người bố nằm viện, người con ở ngoài một mình, ít giao du là vì bị shock chứ không phải là vì không giao du được. Trước đây người nhà đã thế đưa ra nhiều lần nhưng không thành công. Chính quyền địa phương thăm hỏi, tặng quà cho cha con "người rừng” Theo Giáo sư, liệu cuộc sống đương đại có phải là một cuộc sống ưu việt đối với “người rừng”? Thứ nhất, cuộc sống bên ngoài đa dạng và phong phú hơn.
40 năm tuy là khoảng thời kì dài nhưng không đến nỗi khiến họ “không giao du được”, chứng cớ là báo chí đã đưa tin và ảnh về việc hai bố con gặp lại nhau và chuyện trò với nhau. Một ngày ở ngoài này có thể bằng nhiều năm trong rừng. Có tức là chỉ có một số từ ngữ mới xuất hiện sau đó của người dân tộc Kor thì họ mới không biết mà thôi.
Còn đánh giá như thế nào là tùy thuộc vào mỗi người. Hai bố con ở trong rừng vẫn giao dịch với nhau. " Chẳng thể làm khác Gần đây dư luận đang xôn xang về vụ việc “người rừng” trở về. TSKH Trần Ngọc Thêm: "Việc đưa cha con “người rừng” về với cộng đồng xuất hành từ mục tiêu nhân đạo, là việc làm tốt
Thứ hai, trong rừng chỉ có hai bố con, còn về làng thì mỗi khi khó khăn còn có cộng đồng trợ giúp. Ngoại giả, người bố từng là lính thì ông ấy có quyền được hưởng những lợi quyền phù hợp với những gì đã đóng góp cho đất nước.
Tôi nghĩ, ngoài cách làm mới rồi, không có một phương án nào khác để chuyển “người rừng” về cuộc sống tầng lớp. GS. Họ có thể sum vầy với người nhà của mình và sau khi tái thích ứng, họ sẽ hòa nhập được vào cuộc sống thường ngày. Ta cần đặt mình vào vị trí của người trong cuộc để hiểu và thông cảm chứ không nên chỉ ngồi một chỗ để phê phán”, GS.
Theo Giáo sư, việc đưa “người rừng” tái hòa nhập với cộng đồng sẽ dẫn đến những cú sốc nào khi họ đã cách xa với văn minh loài người hơn 40 năm trời? đương nhiên họ sẽ sốc vì chuyển từ môi trường này sang môi trường khác cách xa nhau rất nhiều. Ngay cả lãnh đạo nếu có quan hoài thì cũng nên quan tâm gián tiếp qua người thân của họ, không cần phải rùm beng.
Đừng nên gây ồn ã, có những suy nghĩ và những lời tuyên bố cực đoan. Trước một sự việc bao giờ cũng có nhiều luồng quan điểm khác nhau, thậm chí trái chiều nhau. Những trường hợp kinh điển mà mọi người đều biết có thể kể đến là trường hợp cậu bé Tarzan hoặc Robinson Crusoe. Không có một ai hay lực lượng nào có thời gian để đưa cuộc sống bên ngoài vào rừng từng ngày càng, và ngay cả khi làm được thì họ cũng đâu có chịu tiếp thu.
Không những được tiếp xúc với TV, phim ảnh, báo chí mà bản thân sự giao tế với mọi người cũng là một trường
Việc học hỏi sẽ giúp cho cuộc sống nội tâm phong phú hơn. HCM) khẳng định. Còn đánh giá như thế này tùy thuộc vào mỗi người.
Thứ hai, điều quan yếu là phải hạn chế họ xúc tiếp với những người lạ hiếu kỳ, để cho họ sống một cuộc sống yên thông thường. Liệu chúng ta có thành công hay không để đưa họ trở về từ một cuộc sống cách xa với văn minh loài người đến gần 40 năm? Với những gì đã nói bên trên, tôi nghĩ kiên cố sẽ thành công.
Theo Giáo sư, làm sao để có thể giúp "người rừng" hội nhập với cuộc sống văn minh một cách hiệu quả nhất? Thứ nhất, người thân phải hết dạ thương yêu, trợ giúp về vật chất và coi sóc về tinh thần, luôn quan sát để giúp họ tránh mọi hiểm nguy.
Các dụng cụ lao động cũng phong phú và tiện lợi hơn. Nhưng ở đây có hai bố con, người bố vào rừng khi đã quãng 40 tuổi rồi, ngôn ngữ hoàn hảo rồi.
Thứ ba, không chỉ đời sống vật chất đỡ lo âu hơn mà đời sống ý thức cũng phong phú hơn. Còn khi trở về làng thì dù có là người nghèo nhất thì sự lo lắng vật chất cũng đỡ hơn trong rừng rất nhiều. Ngoài ra, ở bên ngoài, hai cha con còn có anh em, họ hàng. Chuyển người rừng ra một cách đột ngột như vậy là giải pháp độc nhất vô nhị
Ta cần đặt mình vào vị trí của người trong cuộc để hiểu và thông cảm chứ không nên chỉ ngồi một chỗ để phê phán. Thế nhưng, trong trường hợp lần này, người cha đã bị ốm nặng, nếu không đưa ra ngoài để khám chữa bệnh thì sẽ ảnh hưởng đến tính mạng. Chỉ có điều ngôn ngữ của họ dừng lại ở thời điểm cách đây 40 năm. Ý kiến của Giáo sư về vấn đề này? Theo tôi, việc đưa họ ra khỏi rừng lên đường từ đích nhân đạo, là việc làm tốt.
TSKH Trần Ngọc Thêm - Giám đốc trọng điểm Văn hóa học: Lý luận và áp dụng (Trường ĐH Khoa học tầng lớp và nhân bản TP. “Người rừng” Hồ Văn Lang ngày trở về Nếu xét về nguyện vọng của cha con “người rừng” thì họ sống trong môi trường thân thuộc đã lâu và không muốn thay đổi.
Chuyển họ ra ngoài như vậy là giải pháp duy nhất. Sở dĩ như vậy là vì điều gì cũng có hai mặt: mặt ưu và mặt nhược, mặt tốt và mặt xấu.
Xin trân trọng cảm ơn Giáo sư!. Có ý kiến cho rằng, việc đột ngột đưa “người rừng” ra khỏi cuộc sống quen thuộc của họ giống với việc bắt cóc hơn là giải cứu. Họ có thể bị sốc về mọi thứ, trên ắt lĩnh vực: sốc sinh hoạt, sốc giao dịch, sốc tâm lý, sốc văn hóa… Dù nghèo vẫn đỡ hơn sống trong rừng ngôn ngữ giao du có thể được coi như là một trong những trở lực đối với “người rừng”.
Nó có thể còn gây sốc hơn cả những cú sốc khác mà “người rừng” phải thu nhận khi hòa nhập với cuộc sống mới.
Thành ra, việc đưa ra ngoài là không hợp với hoài vọng của họ. Chính sự ồn ã cực đoan ấy sẽ tác động rất xấu đến người trong cuộc. “Người rừng” Hồ Văn Lang ngày trở về “Không có một ai hay lực lượng nào có thời gian thể đưa cuộc sống bên ngoài vào rừng từng ngày một, và ngay cả khi làm được thì “người rừng” cũng đâu có chịu tiếp thu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét