Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Chuyện mới cập nhật tình của chàng giám đốc với cô gái khuyết tật.

Tôi nghĩ, chắc cháu cũng chỉ bó bột chân thôi

Chuyện tình của chàng giám đốc với cô gái khuyết tật

Niềm hạnh phúc vỡ òa khi cuối năm 2008, anh chị sinh một bé trai kháu khỉnh. Chị Thu Hiền tinh ma bên chồng. Khi được đưa vào bệnh viện, chân phải của chị dập nát, vết thương bị nhiễm trùng máu, từng thớ thịt hoại tử. Chị Hiền tâm sự: "Đời không yêu mình thì mình phải yêu đời mà sống, điều quan yếu nhất là thái độ của bản thân đối với cuộc sống này". Lúc khó khăn quá, chị giấu anh bán hết tư trang chị tích cóp và của anh em bạn bè mừng vào ngày cưới để anh khỏi lăn phăn lo âu mà giao hội vào sự nghiệp.

Năm 2005, chị lại được vinh danh trên bục cao nhất của đấu trường góp phần vẻ vang cho thể thao nước nhà. Nỗi lòng người làm mẹ ai hiểu cho thấu, khi con gái đang còn mơn mởn lại phải chịu cảnh mất chân".

Thời gian đầu, chị coi anh như người bạn thông thường, sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ với anh những khó khăn trong cuộc sống.

Chị cảm mến anh vì anh chững chạc, nhỏ nhẹ và hết mực quan hoài chị. Trời không phụ lòng người, ngay trong năm 2003, chị Hiền đã đạt thành tích cao nhất tại đấu trường ASEAN ParaGames với bộ môn cầu lông xe lăn. Hiện chị đang là giao dịch viên tại bưu điện quận Liên Chiểu.

Trong vòng một tháng, chị Hiền phải mổ đi mổ lại 5 lần. Chân trái lành lặn cũng không tránh khỏi đớn đau, khi bác sĩ lọc hết da để vá sang chân phải, chỉ chừa lại chút da ở đầu gối. Chị kể, trong gia đình có năm anh chị em, mỗi chị là con gái nên ba mẹ rất thương, coi chị như công chúa trong nhà, lúc nào cũng "nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa". Công việc dù bận rộn và nhiều lúc phải ở xa nhau, nhưng anh chị vẫn thẳng băng giao thông với nhau qua điện thoại.

Chị kể: "Lúc đó, tôi đờ dại, bật khóc tức tưởi, Mẹ tôi bên cạnh, nhìn bà ngồi thờ thẫn, đôi mắt đầy nước. Đà Nẵng. Chị bảo: "dù rằng hồi đấy anh vẫn đang là sinh viên nhưng nhìn anh người lớn và rất từng trải. Còn gia đình anh cũng phản đối chuyện anh thành hôn với một cô gái khuyết tật, sợ chị không làm tròn trách nhiệm dâu con.

Dần dà, tình cảm của anh với chị càng mãnh liệt hơn, ở chị anh cảm nhận được nghị lực phi thường so với những người con gái khác. Rồi anh tự mình mở một công ty chuyên về xây dựng.

Chị kể: "Nhiều người nhìn thấy tôi, có những ánh mắt thương hại, rồi cũng có những người khinh thường, nhưng tôi không để ý nhiều, khi đã xác định tư tưởng dù không còn lành lẽ nhưng vẫn tiếp chuyện phải sống đã làm tôi tự tin rất nhiều". Mỗi lần anh ra ngoài, chị đều lén để tiền vào ví cho anh. Thời gian thấm thoát trôi, hiện anh đã là người đàn ông thành đạt nhưng tình cảm của anh với chị vẫn nồng cháy sâu đậm như ngày trước nhất.

Khi tỉnh lại, chị rờ rẫm đôi chân, cảm giác thịnh nộ, run rẩy khi chân phải đã mất. Nhưng chuyện tình đẹp của chị và anh bị hai bên gia đình phản đối kịch liệt. Hơn một tháng nằm bệnh viện, chị Hiền mới thoát khỏi cơn mê man. Vượt qua tất cả những định kiến, vào đầu năm 2008, anh chị có một đám cưới rét mướt và hạnh phúc bên gia đình và bạn bè.

Đà Nẵng, không chỉ tham dự nhiều giải đấu trong nước mà còn thi đấu ở nước ngoài. Tình sét đánh và câu chuyện cổ tích  Năm 2007, chị được nhận vào làm giao tế viên ở bưu điện quận Liên Chiểu. Tình trạng chị càng trở thành nguy kịch khi thực tập sinh truyền nhầm thuốc cho chị từ thuốc rửa vết thương thành thuốc chữa bệnh.

Ngoại giả, trong hội thây thao Người khuyết tật toàn quốc qua nhiều năm, chị Hiền đều đạt HCV như năm 2004, 2005, 2010, 2011. Thầy thuốc luôn miệng nói "gia đình nên chuẩn bị tư tưởng trước".

Hồ Hằng - Ái Linh. Sinh ra lành lặn như những đứa trẻ khác, trời còn phú cho chị vẻ ngoài xinh xẻo, thông minh.

Tưởng tuồng như tai nạn đó đã là tận cùng nỗi đau, số mệnh nghiệt ngã còn giáng xuống khi việc làm ăn của gia đình chị trục trặc, ba bị lừa tiền, mất tuốt luốt tài sản, còn phải bán nhà để trả nợ.

Tại đây, chị gặp anh, câu chuyện tình ái đẹp như tiểu thuyết diễn ra. Khi đối đầu sự thực rằng con bị cắt chân, tôi nát ruột, nát gan.

Mẹ chị, vì thương con, lo sợ rằng cuộc sống sau này chị sẽ phải chịu nhiều thiệt thòi. Trong một lần đi trên đường, giáng xuống khi một chiếc xe tải đâm vào xe của chị và bạn. Trước những cú sốc quá lớn, ba chị mất hết hy vọng, ông quyết định ra đi gây dựng lại sự nghiệp, bỏ lại hai mẹ con chị trơ thổ địa. Bác sĩ nói, chân phải của chị chỉ còn lại 14cm. Đối với chị, việc nuôi con còn khó hơn nhiều lần những người thông thường, ấy vậy mà chị chưa một lần ca cẩm với anh.

Người bạn ấy, chỉ bị bó bột chân, còn chị không may mắn như vậy, chân phải của chị đã bị cưa cụt. Chị đạt được bảng thành tích đáng nể: HCV toàn quốc các năm 2003, 2004, 2005, 2010, 2011; HCB ASEAN ParaGame 2003, 2005; HCĐ ASEAN ParaGame 2011.

Con đường đến với ASEAN ParaGame của chị Hiền bắt đầu từ cuộc gặp gỡ với một đàn anh trong đội tuyển cầu lông Đà Nẵng.

Tình yêu được ươm mầm và lớn lên từ sự cảm thông sâu sắc khiến anh chị quyết định kết hôn. Những ngày nằm trong phòng bệnh kéo dài đằng đẵng, không biết chết sống thế nào. Ngày ấy, anh còn là cậu sinh viên năm cuối của trường đại học Bách khoa, đôi khi lên bưu điện gửi thư về cho gia đình và nhận tiền từ gia đình gửi vào.

Nỗi đau quá lớn, thật khó mà chấp thuận". Mẹ chị kể lại: "Lúc nghe tin dữ, tôi chạy ngay vào bệnh viện, bác sĩ không cho gặp, anh em bạn bè nói cháu bị không nặng. Trước khi gặp tai nạn, cầu lông là môn thể thao sở trường của chị, nhưng khi được giới thiệu đi thi đấu chị lại lừng khừng, với sự khích lệ của mẹ và bạn bè, chị bạo dạn tập dượt, nhiều lúc ngã nhào đau buốt, bong gân, rớm máu, ê ẩm cả người chị vẫn bền chí tập luyện.

Hồi sinh sau 1 tháng chết giả  Chị là Lê Thị Thu Hiền, ngụ ở phường Hòa Khánh Bắc, quận Liên Chiểu, TP. Bảng thành tích đáng nể  Chị Thu Hiền là vận khích lệ trong đội tuyển cầu lông của TP. Năm 20 tuổi, chị học xong sơ cấp ngành bưu điện đang khấp khởi chờ việc làm. Chị luôn hòa đồng với mọi người, không bao giờ tự ti tự ti, trễ tràng trong công việc.

Khi kể về mối nhân duyên với anh, đôi mắt chị rạng ngời hạnh phúc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét